Hào quang rồi cũng tắt, người ở lại mới là câu trả lời
Có một chuyện khá thú vị về Kim Siêu Quần mà nhiều khán giả có lẽ không biết.
Vai diễn làm nên cả sự nghiệp của ông – Bao Chửng – ban đầu lại không phải một vai mà người ta tranh nhau giành lấy.
Kim Siêu Quần từng kể rằng trước khi đến lượt mình, đã có vài diễn viên được cân nhắc nhưng không nhận vai. Khi ấy, một phiên bản Bao Công trước đó đã quá nổi tiếng, nên nhiều người nghĩ nhân vật này chẳng còn gì mới để khai thác. Còn Kim Siêu Quần lúc đó cũng chẳng phải ngôi sao sáng giá. Ông từng đóng khá nhiều vai phản diện, có thời gian túng thiếu đến mức sống bằng mì gói và dè sẻn từng đồng.
Rồi năm 1993, Bao Thanh Thiên lên sóng. Và mọi thứ thay đổi.
Bộ phim ban đầu chỉ được tính toán với quy mô khá khiêm tốn, nhưng phản ứng của khán giả khiến ê-kíp liên tục kéo dài. Cuối cùng, phiên bản năm 1993 trở thành một trường thiên gồm 41 vụ án, 236 tập, đưa Kim Siêu Quần, Hà Gia Kính và Phạm Hồng Hiên trở thành “bộ ba Khai Phong phủ” quen thuộc với hàng triệu gia đình châu Á.
Kim Siêu Quần không chỉ mặc áo Bao Công rồi đứng trước máy quay. Ông gần như xây lại cơ thể mình cho nhân vật ấy.
Một bài báo từ ngay thời điểm bộ phim khai máy năm 1993 ghi rằng ông cố duy trì cân nặng khoảng 96 kg để Bao Công có được vẻ uy nghi. Có lúc mỗi bữa ông ăn tới hai hộp cơm, đêm ăn thêm bốn chiếc màn thầu. Khi mới bước chân vào nghề, ông chỉ khoảng 70 kg.
Thậm chí vóc người của “Bao đại nhân” còn khiến đoàn phim phải sửa cả… bối cảnh.
Kim Siêu Quần vốn cao khoảng 1,8 m; khi mang giày và đội mũ quan, tổng chiều cao có thể gần 1,9 m. Bàn ghế công đường phải làm lớn hơn, những người đóng Vương Triều, Mã Hán cũng phải lựa người cao lớn cho cân xứng. Hà Gia Kính đóng Triển Chiêu thậm chí còn được làm đế giày cao thêm để đứng cạnh ông không quá chênh lệch.
Còn đôi “cánh” dài hai bên chiếc mũ Bao Công cũng có một câu chuyện rất vui.
Kim Siêu Quần trước đó thường đóng vai phản diện, quen với cách diễn liếc mắt, quay đầu tạo vẻ gian xảo. Khi chuyển sang Bao Chửng, thói quen ấy khiến ông thường xuyên bị đạo diễn nhắc. Cuối cùng, đoàn phim kéo dài hai cánh mũ để mỗi khi ông định lắc đầu, chính chiếc mũ lại “nhắc” ông phải giữ tư thế đường bệ.
Một vai diễn tưởng chỉ là công việc rồi dần trở thành cuộc đời.
Năm 1995, Kim Siêu Quần giành giải Nam diễn viên chính xuất sắc tại Kim Chung với Bao Thanh Thiên – Chân giả Bao Công. Sau đó ông tiếp tục trở lại với nhân vật này trong hàng loạt phiên bản khác, tổng cộng hơn 600–700 tập tùy cách thống kê. Ông còn bỏ một phần lớn tài sản để xây riêng một phim trường tại Thanh Đảo, chủ yếu phục vụ giấc mơ tiếp tục làm phim về Bao Công.
Có thời điểm ông muốn đi đến 1.000 tập.
Nhưng cơ thể cuối cùng lại nói “đủ rồi”.
Năm 2016, trong một chuyến biểu diễn ở Thái Lan, Kim Siêu Quần chuẩn bị hát một ca khúc mà ông nói mình đã hát không biết bao nhiêu lần.
Bỗng nhiên ông không nhớ nổi lời.
Không phải quên một câu.
Mà là thứ vốn đã nằm sâu trong trí nhớ nhiều năm bỗng trở nên xa lạ.
Trở về Đài Loan kiểm tra, bác sĩ phát hiện trong não ông có một khối u khoảng 5 cm, kèm vùng tích dịch khoảng 4 cm, gây ảnh hưởng tới ngôn ngữ và vận động. Ông phải trải qua phẫu thuật sọ não.
Đêm trước ca mổ, “Bao đại nhân” ngoài đời không còn uy nghi như trên công đường nữa.
Ông nói với vợ mình, Trần Kỳ, đại ý rằng nếu mình không qua khỏi thì bà có thể đi thêm bước nữa. Rồi vẫn đúng chất Kim Siêu Quần, ông thêm một câu pha trò: chỉ đừng lấy một anh chàng trẻ đẹp rồi phải bỏ tiền nuôi người ta.
Một câu nói nghe thì buồn cười, nhưng phía sau nó là khoảnh khắc một người đàn ông thực sự nghĩ tới khả năng mình sẽ không trở về.
Người phụ nữ nghe những lời ấy đã ở bên ông khoảng ba thập kỷ.
Trần Kỳ vốn từng làm điều dưỡng trước khi trở thành diễn viên. Khán giả của Bao Thanh Thiên năm 1993 thực ra cũng đã nhìn thấy bà trên màn ảnh: bà từng đóng Bàng Phi – một nhân vật đứng ở phía đối nghịch với Bao Chửng trong phim. Ngoài đời, hai người lại trở thành vợ chồng và sống bên nhau nhiều thập kỷ. Họ không có con.
Chi tiết ấy khiến câu chuyện của họ càng lạ.
Trên màn ảnh, một người là Bao đại nhân lạnh lùng trước công đường, một người từng hóa thân thành Bàng Phi.
Ngoài đời, khi Kim Siêu Quần tăng cân quá mức vì vai diễn, Trần Kỳ là người để ý chuyện ăn uống của chồng. Khi ông đi qua một cuộc phẫu thuật lớn, người bên cạnh vẫn là bà.
Cuộc phẫu thuật thành công.
Nhưng một cơ thể từng dành hàng chục năm để gồng lên thành “Bao Thanh Thiên” không thể trở lại như cũ ngay lập tức. Hà Gia Kính sau này kể rằng Kim Siêu Quần mất khá nhiều sức sau ca mổ, ít muốn đi xa và sống gần như ở trạng thái nghỉ hưu.
Thế nhưng câu chuyện chưa kết thúc ở đó.
Tháng 2/2024, sau nhiều năm liên tục xuất hiện những tin đồn thất thiệt rằng ông đã qua đời, Kim Siêu Quần hiếm hoi xuất hiện trong một chương trình. Ông lại trang điểm khuôn mặt đen, lại có vầng trăng trên trán, lại cầm lệnh bài và cất giọng Bao đại nhân.
Ở tuổi ngoài 70, tiếng nói ấy vẫn khiến rất nhiều người nhận ra ngay.
Ông thừa nhận mình đã nghỉ nhiều vì tuổi tác và sức khỏe, nhưng vẫn để ngỏ khả năng diễn nếu có cơ hội phù hợp. Giấc mơ về một Bạch Phát Bao Thanh Thiên – Bao Công tóc bạc – dường như vẫn chưa hoàn toàn rời khỏi ông.
Nghĩ cũng thú vị.
Ngày trẻ, Kim Siêu Quần từng nghèo đến mức ăn mì gói qua ngày. Sau này ông có giải thưởng, danh tiếng, một nhân vật truyền hình gần như không thể tách khỏi tên mình, thậm chí từng có cả một phim trường dành riêng cho giấc mơ Bao Công.
Nhưng tới lúc đứng trước cửa phòng phẫu thuật, chẳng thứ nào trong số ấy có thể bước vào cùng ông.
Không phải những tràng pháo tay.
Không phải chiếc long đầu trảm.
Không phải 236 tập phim năm ấy.
Chỉ có một người phụ nữ đã sống bên ông suốt mấy chục năm, nghe ông nói những lời có thể là lời từ biệt cuối cùng.
Và may mắn thay, câu chuyện ấy chưa phải lời từ biệt.
Bao Công trên màn ảnh dành cả đời để phân định đúng – sai.
Còn Kim Siêu Quần ngoài đời, đi qua hơn nửa thế kỷ thăng trầm, có lẽ đã nhận được một câu trả lời giản dị hơn rất nhiều:
Hào quang có thể khiến hàng triệu người nhớ đến mình. Nhưng đến một ngày, điều quý nhất lại là có một người vẫn ngồi cạnh mình khi chẳng còn ánh đèn nào chiếu tới. ❤️
(sưu tầm)