Chuyện sưu tầm

Phía bên kia đường là ngôi Trường Nguyễn Đình Chiểu năm nào, rồi đổi thành Trường Chuyên Bến Tre, nay là Trường Trung học cơ sở Bến Tre..

Dẫu tên trường có đổi thay theo thời gian, nhưng nơi ấy vẫn là chiếc nôi chắp cánh cho bao thế hệ trưởng thành, góp phần bồi đắp hiền tài cho quê hương, đất nước.

Ở góc phố quen này, tôi lại thường bắt gặp hình ảnh một người thầy già, ngồi một mình âm thầm bên ly cà phê, ánh mắt hướng về phía cổng trường mỗi độ tan lớp. Trong khoảnh khắc ấy, dường như thầy trở về với những năm tháng đứng trên bục giảng và bao ước mơ được gửi trao cho học trò.

Cả cuộc đời mình, thầy đã cầm lái biết bao chuyến đò, đưa lớp lớp học trò cập bến tri thức. Mỗi chuyến đò sang sông là một hành trình âm thầm mà bền bỉ, là sự tận tụy không cần hồi đáp.

Caption

Thỉnh thoảng có vài vị khách dừng lại, lễ phép thưa: "Dạ thưa thầy, thầy còn nhớ con không?”

Bước qua tuổi bảy mươi, với nụ cười hiền hậu, nhắc lại từng kỷ niệm. Có thể thầy không nhớ hết từng gương mặt, nhưng thầy chưa bao giờ quên trách nhiệm và tình thương dành cho học trò.

Nhìn thầy, tôi chợt thấy lòng mình lắng lại. Tôi cũng từng dìu dắt nhiều ê kíp, cùng nhau tạo nên những khuôn hình đẹp, những câu chuyện đẹp cho đời, có những bạn đã trưởng thành, vững vàng trong nghề và đạt được nhiều thành tựu đáng quý, tôi vui và tự hào vì mình đã góp một phần công sức nhỏ bé trong hành trình ấy.

Không bàn nhiều chuyện thế sự, mỗi ngày thầy vẫn lặng lẽ bên ly cà phê, chiêm nghiệm và tự hào về chặng đường đã qua.

Đầu xuân, viết về thầy, tôi nghĩ rằng, có những giá trị không nằm ở sự ồn ào của hiện tại, mà ở dấu ấn bền lâu trong tâm hồn mọi người. 

Và hình ảnh người thầy giáo già ấy chính là một khung hình đẹp mà thời gian không hề nhạt phai