Dù chưa định đăng 1 bài viết nào trước khi gắn tên miền vietchigo.com cho trang web, nhưng đây là trường hợp đặc biệt vì nó.. cảm động quá! đọc xong tôi vội vàng search hình ảnh 2 cha con này, vì hy vọng đây là 1 câu chuyện có thật.. và nó có thật thật
Năm 1962, Rick Hoyt chào đời với dây rốn quấn quanh cổ, khiến não bị tổn thương vĩnh viễn. Bác sĩ bảo với người cha, ông Dick Hoyt: "Đứa bé này sẽ sống đời thực vật. Hãy đưa nó vào viện tâm thần và quên nó đi".
Nhưng Dick Hoyt lắc đầu: "Không. Nó là con tôi".
Rick lớn lên không thể đi, không thể nói, chỉ có thể giao tiếp qua một chiếc máy tính đặc biệt bằng cách cử động mắt.
Năm 15 tuổi, Rick gõ dòng chữ đầu tiên nói lên ước muốn của mình: "Bố ơi, con muốn tham gia chạy từ thiện 5 dặm cho một vận động viên bị liệt khác".
Dick Hoyt lúc đó đã 40 tuổi, bụng phệ và chưa từng chạy bộ quá 1km. Nhưng nhìn vào mắt con, ông gật đầu: "Được, bố sẽ đẩy con đi".
Hôm đó, hai cha con về đích... bét bảng. Nhưng đêm đó, Rick gõ dòng chữ định mệnh: "Bố ơi, khi đang chạy, con cảm thấy mình không còn khuyết tật nữa".
Chỉ vì câu nói ấy, người cha đã quyết định trở thành "đôi chân" cho con trai mình suốt phần đời còn lại.
Họ không chỉ chạy 5 km, 10 km. Họ bắt đầu chinh phục Marathon (42 km) và điên rồ nhất là Ironman Triathlon (3 môn phối hợp).
Các bạn có hình dung được không?
- Bơi 3.8 km: Người cha buộc một sợi dây quanh thắt lưng, kéo theo chiếc thuyền cao su chở con trai ngược dòng nước.
- Đạp xe 180 km: Người cha chở con trai ngồi phía trước đầu xe.
- Chạy bộ 42 km: Người cha đẩy chiếc xe lăn của con về đích.
Người ta gọi họ là Team Hoyt.
Trong suốt 34 năm, người cha vĩ đại ấy đã đẩy con trai mình qua vạch đích của hơn 1.100 cuộc thi đấu.
Có lần phóng viên hỏi: "Tại sao ông lại làm thế? Ông có thể chạy một mình và giành huy chương dễ dàng mà?".
Dick Hoyt trả lời: "Tôi chạy để tim thằng bé được đập nhanh hơn, để tóc nó được gió thổi tung bay. Tôi không chạy vì thành tích. Tôi chạy để con tôi thấy rằng: Không có gì là không thể".
Năm 2014, bức tượng đồng của hai cha con được dựng lên gần vạch xuất phát giải Boston Marathon. Dưới chân tượng khắc dòng chữ: "YES YOU CAN" (Bạn có thể).
Các bạn ạ,
Làm cha là một nghề không lương, không ngày nghỉ và đôi khi...đau đớn, mệt mỏi đến kiệt sức.
Trong cuộc đời này, sẽ có lúc bạn thấy gia đình là một "gánh nặng". Tiền học của con, tiền thuốc của cha mẹ, những lo toan cơm áo gạo tiền... khiến đôi vai bạn muốn sụp đổ.
Nhưng hãy nhìn Dick Hoyt. Ông ấy đã biến "gánh nặng" 50kg trên chiếc xe lăn kia thành "đôi cánh" để ông trở thành huyền thoại. Ông ấy không đẩy chiếc xe lăn, ông ấy đang đẩy cả bầu trời hy vọng cho con mình.
Nếu hôm nay bạn thấy mệt, hãy nhớ rằng: Bạn đang không chỉ sống cho mình. Bạn đang là đôi chân, là điểm tựa, là cả thế giới của một ai đó.
Hãy đứng dậy và chạy tiếp đi nhé !
Ngày cuối đi làm, gói ghém lại những bộn của một năm nhiều sóng gió sau cánh cửa...,và “đây”, đây là lý do duy nhất khiến từ 'bỏ cuộc' không có trong từ điển của tôi.
(sưu tầm)
Nguồn: https://discover.hubpages.com/sports/A-Fathers-Dedication-The-Racing-World-of-Dick-and-Rick-Hoyt