(từ Lê Đình Thắng facebook)
Đây là homestay!
Nó nằm ở lưng chừng núi. Dưới kia có biển. Chung quanh là cây. Một vị trí thật đắt. Nhưng nó vắng. Có lẽ do khoảng này không phải mùa du lịch. Hoặc vì nó chưa được nhiều người biết. Tôi ưng!
Tôi lấy cái phòng nhỏ nhất. Hướng nhìn ngược lên núi. Muốn thấy biển thì phải ra sảnh chung, khá bất tiện. Nhưng rẻ. Tôi mang theo cái máy ảnh compact, loại có thể tự chỉnh sáng, cây guitar nhỏ, kiểu một phần hai. Nó tiện cho di chuyển dù chất âm thì khá ẹ. Vậy là đủ.
Bỏ mớ đồ vô tủ. Rửa cái mặt. Thay cái áo. Tôi ra ngoài ngó quanh.
Homestay nhỏ. Chừng dăm bảy phòng. Tôi không đếm, chỉ áng chừng. Vắng hoe. Cách khu phòng ở dăm mét là nhà bếp. Lộ thiên. Cô lễ tân vừa nãy nhận khách là tôi, giờ đã thấy lúi húi ở đó. Thêm một con bé, chắc đang học mười một mười hai, có cái nụ cười mà dòm vô là biết kiểu người cười suốt ngày. Tôi đi về phía họ. Con bé dòm tôi, vẫn cái nụ cười hết cỡ, hỏi thay cho chào: “Chú đói chưa?”. Cô lễ tân giải thích thêm: “Giờ chú đói thì cũng chỉ có mì gói. Tụi con đang chuẩn bị làm cơm thôi!”.
- Tôi hỏi: Hai chị em hả?
- Con bé trả lời liền: Dạ. Bả là chị. Nhưng bả cũng là bà chủ, là sếp. Bả đì con tối ngày chú ơi!
- Tôi phì cười: Kệ, miễn trả lương cao là được!
- Nó bỉu môi: Không có lương đâu chú. Bả keo lắm.
- Tôi xúi nó: Con viết đơn kiện đi. Vụ này, tòa án họ làm mau lắm.
- Nó hưởng ứng: Chú giúp con viết đơn đi chú!
- Cô chị ký đầu nó. Rồi nói với tôi: Nó tài lanh vậy đó. Không làm được gì đâu. Con lo.
Tôi ngồi xuống chỗ bàn ăn. Chỗ này ngó xuống, biển thấp thoáng sau rừng chồi. Đẹp. Nắng khá gắt nhưng gió lộng, đủ dịu mát. Căn bếp không có gì đặc biệt nhưng gọn, sạch. Ồ, nó còn một lối đi nhỏ phía sau, dẫn lên một căn nhà nhỏ khác. Tôi đoán là nhà ở của hai chị em. Và hỏi luôn: Chỗ đó là trụ sở của hai đứa hả?
- Cô chị trả lời nhẹ nhàng: Dạ đúng rồi chú!
- Cô em đế thêm: Am đó chú. Chỗ đó chị con tu. Gõ mõ tụng kinh nghe hay như nhạc vậy đó.
Nó nói chưa xong đã bỏ chạy. Tôi bật cười. Nhưng cũng hiểu hơn một chút về những chủ nhân của cái homestay này.
Tôi đi bộ xuống sườn núi. Ở đây rừng chồi thưa thớt hơn. Đá lớm chởm. Biển ngoài kia, nghe rõ tiếng sóng. Thật thích.
Tôi đã thu xếp rất lâu mới có được chuyến đi này. Công việc. Tiền bạc. Sự chai lì. Tôi chọn được chỗ này, có núi có biển, không quá tốn kém, và trực giác cho biết là nó yên tĩnh. Sợ nhất là những nơi lưu trú có đoàn khách đông, làm teambuilding, nhì nhằng nửa thằng nửa thợ. Hay những đống lửa BBQ đêm “một hai ba dzô” vừa nghèo nàn trống trải, vừa hổ lốn ầm ào.
Có lẽ tôi sẽ ở đây cả tháng trời. Đủ để tẩy rửa hết những gì cần phải tẩy rửa, hy vọng một chuyến đi vầy sẽ làm mình mới hơn một chút. Tôi không cầu rằng đây sẽ là đợt tưới tắm cho mình xanh lại, chỉ mong nó mọc ra được vài cái chồi sau quá nhiều ngày tháng cằn cỗi, vàng vọt.
Mà cảm giác là đã đúng nơi, đúng chỗ! Hít hà thở. Xòe tay nhận gió. Rồi mồi lửa châm thuốc. Tôi ngồi đó, hút đến điếu thuốc thứ ba, tận hưởng cái yên ả, thứ xa xỉ quá trên cái hành trình tôi đang đi. Ngó mấy cái thuyền chài xa xa ngoài kia. Tới khi thấy cái sao hôm bắt đầu nhấp nháy, tôi quay về.
Bữa cơm tối có thêm mấy người nữa. Tôi được xếp chung mâm với hai vợ chồng trẻ hơn. Họ có vẻ sôi nổi, tự nhiên, hiện đại. Anh chồng mang theo một chai rượu gạo, khoe: Hảo hạng đây anh. Anh làm một ly ha! Tôi không từ chối. Nhưng rượu đúng nặng. Như rót lửa xuống họng. Tôi nói cám ơn nhưng xin kiếu, thứ này nó sẽ giết chết tôi trước khi xong bữa cơm.
Hai vợ chồng đều là họa sĩ. Họ sống tốt với nghề. Và có vẻ không tham cầu sự nổi tiếng. Cô vợ nói, rất thẳng, như một tuyên ngôn: Vẽ tranh bán được để nuôi loại tranh không bán được, anh ơi! Những gì họ nói về hội họa, về dòng tranh thị trường họ đang làm, về những dự án sắp tới, chắp nối lại, tôi nhận ra: Họ rất giàu năng lượng, và đam mê sống, đam mê làm việc!
Họ thật may mắn!
Bữa cơm xong. Thực khách cùng phụ dọn dẹp. Tôi nán lại qua bàn của hai chị em. Giờ họ mới bắt đầu ăn. Thấy tôi nhìn, cô chị giải thích: Dạ, con ăn chay trường. Còn con nhỏ này nó không kham nổi. Nó ăn mặn!
Cô em nói: Con không ham thành Phật chú ơi. Con sợ buồn lắm. Thành Phật đâu có gì vui!
Đúng rồi cô nhỏ. Sống được vui đã là minh triết rồi. Tôi nói nhỏ với chính mình vậy. Hồi xưa, tôi có tới chùa, có biết dăm bài kinh, nhưng không mấy hiểu. Hoặc nói đúng hơn, tôi hiểu kinh theo cách của mình, như một thứ dặm vá. Chỗ nào, khi nào thấy đường đi vấp váp, nhớ được chữ nào từ ông Cồ Đàm thì tôi lấy ra đắp vô cho phẳng lại. Không nhiều ý niệm về đạo, về đường, về sự uyên áo của nó.
Tôi nói với cô nhỏ: Chú cũng vậy. Chú cũng sợ buồn. Nhưng đời mà. Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa. Mình đâu được vui mãi được!
Nó hỏi: Ủa ủa chú, chú tính ở đây cả tháng hả? Tôi nói: Hên xui. Hai đứa giảm giá nữa chú ở cả năm luôn! Con nhỏ phì cười: Là con thì con giảm tối đa cho chú luôn. Mà chú đi trốn nợ hả?
Con chị la: Mày bớt tào lao đi. Nó vậy đó chú. Thắng không kịp đâu. Tôi cười ha ha, thấy vui quá chừng. Con em chưa tha: Nãy con thấy chú có cây đờn con nít, nhỏ xíu. Chú chơi hay không?
Tôi nói: Chú đánh được mấy bài. Nói chung là đờn nhỏ, tiếng nhỏ, hàng xóm không chửi mình là được! À, ngày mai chú muốn tới cái đầm Rù Rì, hai đứa cho chú thuê cái xe máy được không?
Cô chị nói: Tụi con dư một cái xe cà tàng, mai chú lấy đổ xăng mà đi. Cho chú mượn thôi, không thuê mướn gì đâu!
Tôi ớ ra một chặp, rồi nói cám ơn hai đứa ha và đi về phòng mình.
Nhưng con nhỏ vẫn chưa chịu cho tôi đi. Nó nói với cả chị nó và tôi: Mai cho em nghỉ học đi với chú đi. Em thèm đi chơi. Mai chú chở con đi, con chỉ đường cho!
Nó vô tư quá.
Chị nó nhìn tôi, rõ ra là khó xử. Thật sự thì tôi có đáng tin không? Hiểu điều đó, tôi nói: Không được đâu cô nhỏ. Mai chú đi một mình, chú còn nhiều việc làm trên đường lắm!
Mắt nó thật là thất vọng. Nhưng chị nó thì như trút được một gánh nặng.
...
(sưu tầm)