Để yêu được cuộc sống, bạn phải dám làm những việc mà bạn sợ nhất🔑

Bị chồng chê “vô dụng” suốt 20 năm. 46 tuổi, chưa từng đi làm, nói lắp khi họp. Vậy mà bà khiến Tổng thống Mỹ phải từ chức.

Bí mật là: DŨNG CẢM NGƯỢC…

Năm 1963, chồng bà tự sát. Năm 1965, bà bị cả Phố Wall cười nhạo khi ngồi vào ghế CEO của Washington Post. 46 tuổi, chưa từng đi làm một ngày, nói lắp mỗi khi họp, run rẩy mỗi khi phải ra quyết định. 

Người ta gọi bà là “góa phụ bất đắc dĩ”. 20 năm sau, chính bà là người khiến Tổng thống Nixon phải từ chức, khiến Warren Buffett phải bay từ Omaha sang chỉ để xin được làm bạn.

Caption

Bà không viết sách dạy nữ quyền. Bà chỉ để lại một câu khiến cả giới tinh hoa phải xăm vào não:

“Để yêu được cuộc sống, bạn phải dám làm những việc mà bạn sợ nhất.”

Ông Munger gọi đó là Tư Duy Đảo Ngược. Bà - Katharine Graham - gọi đó là: DŨNG CẢM NGƯỢC.

1. Muốn được tôn trọng, trước hết đừng tự hạ thấp mình.

Cả đời Katharine được dạy phải đứng sau chồng. Cha bà trao tờ báo cho chồng, không trao cho bà. Chồng bà công khai chê bai bà kém cỏi trước mặt bạn bè. Khi chồng mất, tiếng nói độc hại nhất không đến từ Phố Wall, nó đến từ chính trong đầu bà: “Mình không đủ giỏi. Mình chỉ là một bà nội trợ.”

Munger dạy chúng ta phải tránh những thói quen ngu ngốc đốt tiền. Còn Katharine dạy chúng ta phải tránh thói quen còn độc hơn: Tự nói xấu chính mình mỗi ngày. Bạn không thua vì người khác coi thường bạn. Bạn thua vì bạn tin điều đó là thật.

Mỗi ngày, bạn đã tự nói với mình bao nhiêu câu hạ thấp chính mình?

2. Kẻ thù lớn nhất không phải đối thủ, là cơn hoảng loạn sợ bị xã hội ghét bỏ.

Bà đứng trước lựa chọn lớn nhất đời mình: Đăng hay không đăng hồ sơ Watergate.

Nếu đăng, bà sẽ bị Nhà Trắng của Nixon trả thù, bị kiện, có thể mất trắng tờ báo mà cha bà gây dựng, bị cả giới thượng lưu Washington mà bà khao khát quay lưng. Nếu im lặng, bà sẽ được yên ổn, được mời đến mọi bữa tiệc, được mọi người yêu quý.

Caption

Hầu hết chúng ta, đặc biệt là phụ nữ, đều mắc kẹt ở đây. Chúng ta sợ mất lòng nên không dám nói sự thật. Sợ bị ghét nên không dám ra quyết định đúng. Bà đã chọn đăng. Và khoảnh khắc đó, bà không chỉ cứu một tờ báo, bà đã cứu cả nền báo chí Mỹ.

Bạn đang im lặng về điều gì chỉ vì sợ người khác sẽ không thích mình nữa?

3. Đừng cố gồng mình để mạnh mẽ như đàn ông, hãy sử dụng sự mềm mỏng của phụ nữ làm vũ khí.

Katharine không bao giờ cố đập bàn, nói to, chửi thề để thể hiện quyền lực. Bà dùng chính thứ mà người ta chê là “yếu đuối” của phụ nữ: Sự lắng nghe. Sự tỉ mỉ. Lòng trắc ẩn. Sự kiên nhẫn đọc hết một bản thảo 300 trang. Chính sự mềm mỏng đó đã giữ chân được những bộ óc xuất sắc nhất, những người đàn ông kiêu ngạo nhất ở lại với bà.

Chúng ta đang tốn quá nhiều năng lượng để gồng thành một ai đó khác. Để trông mạnh mẽ hơn, lạnh lùng hơn. Nhưng nhãn hiệu đắt giá nhất của bạn, có khi lại chính là điểm yếu bạn đang cố giấu đi. 

Caption

Bạn đang cố gồng thành ai, thay vì dùng chính con người thật của mình?

4. Đọc không phải để giỏi hơn, mà để không bị lừa bởi chính cảm xúc của mình.

Giống như Munger, Katharine đọc điên cuồng. Không phải để có kiến thức đi khoe, mà để khi nỗi sợ ập đến, bà có đủ dữ liệu để không ra quyết định bằng hoảng loạn.

Khi cả ban cố vấn, cả luật sư, cả hội đồng quản trị nói “Đừng đăng Watergate, nguy hiểm lắm!”, chỉ có dữ liệu, lịch sử và những trang sách đã đọc cho bà sự bình tĩnh để nói: “Cứ đăng đi.”

Kiến thức không làm bạn hết sợ. Kiến thức cho bạn dũng cảm để hành động dù vẫn đang sợ. Lần cuối bạn ra một quyết định lớn bằng dữ liệu và sự bình tĩnh, chứ không phải bằng nỗi sợ là khi nào?

5. Di sản không phải là giữ ghế, mà là dám trao lại ghế.

Đỉnh cao nhất của Katharine không phải là lúc bà trở thành người phụ nữ quyền lực nhất nước Mỹ, mà là lúc bà dám lùi lại. Giao lại Washington Post cho thế hệ sau, để công ty có thể lớn hơn chính bà.

Rất nhiều người trong chúng ta, đặc biệt là những người làm chủ, đang bám chặt vào chức danh, vào quyền kiểm soát, vào việc phải là người giỏi nhất phòng. Vì chúng ta sợ nếu buông ra, mình sẽ hết giá trị. 

 

Caption