...trong đó có 1 em bé 11 tháng
Cuộc sống kỳ diệu của bốn đứa trẻ sau vụ rơi máy bay giữa rừng Amazon
Chiếc máy bay lướt qua những tán cây rồi lao thẳng xuống mặt đất. Bên trong xác máy bay là thi thể của người mẹ, viên phi công và một người bạn của gia đình. Cả ba đều tử nạn ngay khi va chạm.
Chính vào khoảnh khắc ấy, cô bé Lesly, 13 tuổi, bỗng nhận ra rằng mình cùng ba em nhỏ vẫn còn sống sau vụ tai nạn máy bay giữa khu rừng Amazon của Colombia. Kể từ giây phút đó, không còn người lớn, không có bất kỳ sự trợ giúp nào, Lesly chỉ có một mục tiêu duy nhất: giữ cho các em mình sống sót giữa khu rừng nhiệt đới hoang dã và đầy hiểm nguy.
Bốn mươi ngày sau, khi lực lượng cứu hộ tìm thấy, cả bốn đứa trẻ đều suy dinh dưỡng, hoảng sợ và kiệt sức. Thế nhưng điều mong muốn nhất sau tất cả của các em chỉ đơn giản là được đọc sách và chơi đùa.
Lớn lên giữa trái tim rừng Amazon
Bốn anh em sống cùng cha mẹ tại Araracuara, một thị trấn nằm sâu trong rừng Amazon. Vào những năm 1930, nơi đây từng được Tổng thống Colombia chọn làm địa điểm xây dựng một nhà tù dành cho những phạm nhân nguy hiểm nhất.
Thực chất, đó không hẳn là một nhà tù. Các tù nhân sống ngoài trời, giữa vùng đầm lầy hoang vu. Bất kỳ ai nghĩ đến chuyện trốn chạy bằng cách băng qua khu rừng đều gần như tự ký vào bản án tử của mình. Theo thời gian, con cháu của những người tù ấy đã học được cách chung sống với rắn độc, báo đốm và vô số loài thực vật có độc trong rừng.
Cô bé hiểu ngôn ngữ của khu rừng. Là người sinh ra và lớn lên ở Araracuara, Lesly hiểu những bí mật của rừng già.
Theo lời người chú, em biết cách xác định phương hướng nhờ những tia nắng xuyên qua tán lá, nhận biết đâu là lối đi, cành cây gãy và phân biệt những loại nấm có thể ăn được.
Với một người ở thành thị thì gần như cơ hội sống sót bằng 0 nhưng người bản địa có thể dễ dàng di chuyển trong rừng và đi bộ hơn 30 km mỗi ngày trong môi trường ấy mà không cần giày chuyên dụng. Chính những bài học lúc nhỏ đã cứu sống Lesly và các em.
Chuyến bay định mệnh
Ngày 1 tháng 5, Lesly cùng mẹ là Magdalena Mucutuy và ba em lên chiếc máy bay Cessna 206 do phi công Hernán Murcia điều khiển.
Họ dự định đến gặp người cha, Manuel Ranoque, người đang làm quản lý một khu bảo tồn của cộng đồng bản địa nhưng buộc phải rời quê vì bị lực lượng du kích đe dọa. Ông hy vọng cả gia đình sẽ bắt đầu cuộc sống mới tại thủ đô Bogotá.
Máy bay cất cánh từ Araracuara và dự kiến hạ cánh tại San José del Guaviare sau khi bay qua một vùng rộng lớn của rừng Amazon. Khi bay ngang sông Apaporis, phi công báo về tình trạng động cơ gặp sự cố. Đó cũng là liên lạc cuối cùng với đài kiểm soát không lưu.
Chiếc máy bay nhanh chóng mất độ cao. Người ta cho rằng phi công đã cố đáp xuống sông nhưng không kịp, nên chuyển sang hạ cánh trên các ngọn cây nhằm giảm lực va chạm. Tuy nhiên, rừng già với những tán lá dầy đặt vẫn không giữ được chiếc máy bay.. chiếc máy bay cài xuyên qua tán rừng và rơi xuống đất.
Điều kỳ diệu
Cho đến nay, không ai có thể giải thích được vì sao cả ba người lớn đều thiệt mạng, trong khi bốn đứa trẻ chỉ bị thương rất nhẹ, hầu như không bị hề hấn gì. Theo lời các em kể sau này, người mẹ không chết ngay khi tai nạn xảy ra mà còn sống thêm vài ngày sau đó.
Ban đầu, giới chức Colombia tin rằng không có ai sống sót. Mãi 16 ngày sau, một nhóm người bản địa mới tìm thấy xác chiếc máy bay cùng ba thi thể người lớn bên trong.
Vậy thì bọn trẻ ở đâu?
Gần hiện trường, lực lượng tìm kiếm phát hiện một chai nước, nửa quả táo đã ăn dở, một dây buộc tóc và vài chiếc tã trẻ em.
Những dấu vết ấy cho thấy sau tai nạn các em vẫn còn sống.
Hành trình sinh tồn 40 ngày
Lesly cùng em gái Soleiny (9 tuổi), em trai Tien Noriel (4 tuổi) và em bé Cristin Neriman (11 tháng tuổi) bắt đầu cuộc hành trình sinh tồn mà ít ai tin có thể xảy ra. Lesly dẫn dắt các em, tìm thức ăn và bảo vệ cả gia đình. Các em sống nhờ những gì hái lượm được trong rừng, sau đó nhờ thêm thực phẩm cứu trợ được thả từ máy bay.
Hơn 170 người gồm lính đặc nhiệm Colombia và người bản địa đã tham gia cuộc tìm kiếm trong khu rừng nhiệt đới lớn nhất thế giới.
Người bạn bốn chân
Trong hành trình ấy, bốn anh em gặp một chú chó. Nó ở lại cùng các em khá lâu, trở thành người bạn đồng hành duy nhất giữa rừng sâu.
Nhưng rồi một ngày, chú chó biến mất trong rừng và không bao giờ quay lại. Các em mất đi người bạn thân nhất.
Trong rừng Amazon, ánh sáng rất khó xuyên qua tầng cây rậm rạp. Ban ngày cũng tối như chạng vạng. Người ta chỉ có thể nhìn xa khoảng 20 mét. Nếu đi lạc khỏi nhau quá khoảng cách ấy, gần như không còn cơ hội gặp lại.
Theo quân đội Colombia, phần lớn thời gian Lesly đều bế em út trên tay.
Cuộc tìm kiếm của cả đất nước
Ít ai biết rằng việc tìm thấy bốn đứa trẻ đã trở thành nhiệm vụ danh dự của Tổng thống Colombia Gustavo Petro. Vài ngày sau vụ tai nạn, ông đăng trên mạng xã hội rằng các em đã được tìm thấy còn sống.
Thông tin được lan truyền khắp thế giới. Tuy nhiên, quân đội lại không thể xác nhận điều đó. Hóa ra một quan chức đã nhầm lẫn vì tin vào lời đồn trong cộng đồng bản địa.
Tổng thống buộc phải xóa bài đăng và chịu nhiều lời chỉ trích. Sau đó, ông yêu cầu quân đội huy động mọi nguồn lực để tìm kiếm và coi đây là nhiệm vụ ưu tiên quốc gia.
Niềm tin không bao giờ tắt
Khi ấy, bốn đứa trẻ đã mất tích gần 20 ngày. Chỉ huy chiến dịch tìm kiếm, Pedro Sánchez, tin rằng nếu không phải trẻ em bản địa thì cơ hội sống sót gần như bằng không. Ông đặc biệt tin tưởng vào Lesly.
Các đội tìm kiếm đi bộ hàng trăm kilômét, giăng kín khu rừng như mạng nhện, nhưng vẫn không tìm thấy dấu vết. Thời gian trôi qua, cả đất nước dần quên đi câu chuyện này khi truyền thông chuyển sự chú ý sang các vụ bê bối chính trị.
Nhưng chỉ huy Sánchez chưa bao giờ từ bỏ. Ông luôn nói: "Chừng nào còn chưa tìm thấy các em, chúng tôi sẽ không rời đi."
Ông tin rằng nếu các em đã chết thì ít nhất đội tìm kiếm cũng đã phát hiện thi thể. Việc chưa tìm thấy gì chỉ có thể giải thích là: các em vẫn còn sống và đang di chuyển ở đâu đó.
Trong suốt thời gian lạc trong rừng, em bé tròn một tuổi, còn cậu bé bốn tuổi bước sang tuổi thứ năm. Không ai biết các em có nhận ra sinh nhật của mình hay không. Giữa khu rừng già rậm rạp, ngày và đêm hòa làm một, thời gian dường như không còn ý nghĩa.
Niềm tin của người bản địa
Cuộc tìm kiếm sẽ không thể thành công nếu thiếu sự giúp đỡ của các cộng đồng bản địa. Trước khi bước vào rừng, họ luôn thực hiện nghi lễ cầu xin Mẹ Thiên nhiên cho phép được đặt chân vào khu rừng. Trong tín ngưỡng của họ, khu rừng là một sinh thể sống, có linh hồn, ý chí và khả năng quyết định số phận con người.
Bà ngoại của các em tin rằng chính thiên nhiên đã giữ bọn trẻ ở lại.
Một số người còn cho rằng các bộ lạc du mục đã sử dụng sức mạnh tâm linh của tổ tiên để ngăn cản lực lượng cứu hộ, bởi họ muốn nhận nuôi bốn đứa trẻ.
Điều kỳ diệu cuối cùng
Tổng thống Petro cũng từng lo ngại rằng một bộ lạc biệt lập nào đó đã tìm thấy và đưa các em về sống cùng với họ. Vì dù sao, điều đó vẫn tốt hơn việc nghĩ rằng các em đã chết.
Sau 40 ngày giữa rừng Amazon, lực lượng quân đội và người bản địa cuối cùng cũng tìm thấy cả bốn anh em. Các em gầy gò, kiệt sức nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Lesly đã hoàn thành lời hứa với chính mình: giữ cho các em được sống. Ở Colombia, cô bé nhanh chóng trở thành một huyền thoại.
Trở về
Các em được trực thăng đưa ra khỏi rừng và chuyển tới bệnh viện ở Bogotá để tiếp tục điều trị trong nhiều tuần. Sau những ngày đầu hồi phục, điều khiến các em cảm thấy khó chịu nhất lại là... phải nằm viện. Cậu bé Tien Noriel năm tuổi liên tục đòi tháo dây truyền để được ra ngoài đi dạo.
Khi được hỏi điều mong muốn nhất sau cuộc hành trình kéo dài 40 ngày, cả bốn đứa trẻ đều có chung một câu trả lời giản dị:
"Chúng cháu chỉ muốn được chơi và được đọc sách."
Bởi cho dù gì đi nữa, các em cũng chỉ vẫn là những đứa trẻ vô tư.
The plane crashed to the ground after gliding over the trees. The mother’s body was inside the aircraft, along with that of the pilot and a family friend. All three had died upon impact. It was at that moment that 13-year-old Lesly suddenly realized that she and her three little siblings had survived a plane crash in the middle of the Colombian jungle. From that moment on, alone, and without anyone’s help, she had a single purpose: to keep them alive in the inhospitable and dangerous Amazon rainforest. When they were rescued, 40 days later, malnourished and frightened, the children wanted to play and read.
The four children lived with their parents in Araracuara, a town in the heart of the Amazon jungle, where in the 1930s a Colombian president ordered the construction of a prison to lock up the most dangerous criminals. Lock up is a figure of speech: in reality, the prisoners lived outdoors, in the middle of swampy and inhospitable terrain. Anyone entertaining the idea of escape by entering the jungle was signing their own death warrant. The following generations that were born there, many descendants of convicts, learned to live among snakes, jaguars and poisonous plants.
MORE INFORMATION
Mother of children rescued from Colombian jungle was alive for four days
Lesly, as a daughter of that terrain, is familiar with the secrets of the jungle. According to her uncle, she knows how to orientate herself by the rays of the sun that filter through the trees, and to recognize passable paths, broken branches and edible mushrooms. A city dweller would struggle to survive in such terrain but the people of the indigenous communities move easily in the forest and can walk 19 miles a day without hiking shoes. Lesly had grown up with those teachings — lessons that would end up saving her and her siblings’ lives.
The plane that crashed on May 18 in Guaviare, Colombia.
EJÉRCITO DE COLOMBIA (EFE/EJÉRCITO DE COLOMBIA)
But she still had to get on that plane, a Cessna 206, registration HK 2803, piloted by Hernán Murcia, who had previously been a taxi driver. It was May 1. The mother, Magdalena Mucutuy, and her four children were going to meet the father, Manuel Ranoque. He was governor of the nearest indigenous reservation, but had fled from Araracuara after being threatened by guerrillas. He hoped to start a new life with his whole family in Bogotá, Colombia’s capital.
The flight left from their town and was scheduled to arrive in San José del Guaviare, the nearest departmental capital. The journey involves flying over a large part of the jungle. Halfway over the Apaporis River, the pilot reported an engine failure. It was the last communication he had with the control tower. After that, the plane began to lose altitude. Based on the path that the plane followed, it is believed that the pilot tried to land in the river, but he did not have time and so tried to land on top of the trees. This did little to lessen the blow of the impact and the plane ended up crashing to the ground.
For a reason that so far no one has been able to explain, the three adults did not survive the crash — although after they were found the children reported their mother was not killed instantly — while the four minors escaped with barely any injuries. The authorities that reported the missing flight assumed that there were no survivors. It was not until 16 days later that a group of indigenous people found the plane with the three bodies inside. Where were the children? A bottle, a half-eaten apple, a hair tie and some diapers were found, indicating that they were alive. But where?
A bottle found near the plane crash site.
FUERZAS MILITARES DE COLOMBIA
Lesly, Soleiny (nine), Tien Noriel (four) and Cristin Neriman (11 months) began a journey into the jungle that would defy all expectations. Lesly led her siblings and kept them safe and sound. It is now known that they survived by eating what they could scavenge and, later, on the food from kits that rescuers dropped from the sky. More than 100 members of the Colombian special forces and 70 indigenous people were in charge of the search for the missing children, who were wandering alone through the largest rainforest on the planet.
On the journey, the children ran into a dog that stayed with them and kept them company for a long time. But one day, the jungle swallowed him up, and they never heard from him again: their best friend was lost. In the jungle, it is always night, as hardly any light penetrates the thick foliage. It is so dark that it’s hard to see more than 20 meters ahead. If someone strays further than that distance, they can be lost forever. The children must have stayed close together. Lesly, according to a military source, was the one who carried the baby most of the time.
Wilson, one of the dogs who took part in the search, is still missing.
The children had no way of knowing, but finding them had become a matter of honor for the president of Colombia. Days after the appearance of the plane, Gustavo Petro tweeted that they had been found alive. The news went viral in minutes. With the passing of the hours, however, the military did not confirm the president’s post. It later transpired that an official had been carried away by rumors in an indigenous community and assumed that the children had been found. Petro had to delete the message, and was criticized for not showing more caution. In response, Petro ordered the military to do everything possible to find them, arguing it was a matter of national priority.
At that point, the children had been missing for almost 20 days. The commander in charge of the search, Pedro Sánchez, said that if they had not been indigenous children, there would have been very little chance of finding them alive. He had faith in Lesly. The search patrols walked hundreds of miles, weaving a spider web on the map with their steps. But they could not find the children. Time was running out.
The search was taking so long that the country practically forgot about them. The government became entangled in an illegal wiretapping scandal and rumors of irregular financing, and almost everyone lost interest. But Commander Sánchez didn’t care about all that. He always picked up the phone with the same urgency: “Until we find them, we’re not going to leave.” He believed that if they were dead, the search teams would have found their bodies. They hadn’t done so, he said, because they were moving targets. Targets with birthdays: while lost in the jungle, the baby turned one and the four-year-old turned five. It’s not known if they were aware of their birthdays, and if they did anything to celebrate. Days and nights in the jungle are a uniform mass, where the hands of the clock cease to have any meaning.
The soldiers were supported by indigenous communities. Without them, the search would have been impossible. Before entering the jungle, the indigenous people prayed as a way of asking mother nature for permission to enter. They have a series of beliefs and rituals that are difficult for outsiders to understand. For them, the jungle is a living entity with rationality and will. The children’s grandmother said that it was nature that stopped them leaving. Spiritual beliefs are very strong. They also believed that the nomadic tribes of the area had applied ancestral forces to stop authorities from finding the children, because they wanted the siblings to live with them.
In this photo released by Colombia's Armed Forces, soldiers and Indigenous men tend to the four children who were missing after a deadly plane crash.
GOBIERNO DE COLOMBIA
Indeed, Petro feared that one of the isolated communities may have found the children and taken them in as their own. Anything was better than thinking that they were dead. After 40 days in the jungle, the military and indigenous search teams found the four. They were malnourished and tired, but their lives were not in danger. Lesly had succeeded in her goal. For Colombia, she has turned into something of a legend.
The soldiers airlifted the children out of the jungle by helicopter and took them to a hospital in Bogotá, where they will remain for two or three weeks. In the hospital, they are already getting bored. The five-year-old, Tien Noriel, wants to take out his tubes and go for a walk, according to official Astrid Cáceres. The children told her that after their 40-day odyssey, they just want to play and read. They are just kids, after all.
✈️ Ngày 1/5/2023, một chiếc máy bay Cessna chở 7 người bất ngờ phát tín hiệu "Mayday" rồi biến mất giữa rừng Amazon thuộc Colombia. Khi lực lượng cứu hộ tìm thấy xác máy bay, 3 người lớn đã không qua được. Nhưng điều khiến cả thế giới ngỡ ngàng là... 4 đứa trẻ không có ở đó. .
Người chị cả Lesly Mucutuy, khi ấy mới 13 tuổi, đã trở thành chỗ dựa duy nhất cho ba em nhỏ, trong đó có một em bé mới 11 tháng tuổi. Nhờ những kỹ năng sinh tồn học được khi chơi trò chơi cùng bà để giúp mình và 3 em sống sót trong rừng Amazon.
Lesly biết tìm quả rừng có thể ăn, dựng nơi trú ẩn tạm, tránh thú dữ và giữ các em sống sót giữa khu rừng Amazon khắc nghiệt. đã dùng kiến thức Lesly đã học được cách dựng trại trong rừng rậm hoang dã bằng dây ruy băng cột tóc. Em còn biết cách bắt cá, săn bắt và tìm được đồ có thể ăn được.
Suốt 40 ngày, hàng trăm binh sĩ, chó nghiệp vụ và các thổ dân bản địa lùng sục trong khu rừng được mệnh danh là một trong những nơi nguy hiểm nhất hành tinh. Họ chỉ tìm thấy những dấu vết mơ hồ: vài mẩu trái cây bị cắn dở, dấu chân nhỏ, chiếc tã em bé... rồi tất cả lại biến mất. Nhiều người tin rằng hy vọng gần như bằng không
Đến ngày thứ 40, điều kỳ diệu cuối cùng cũng xảy ra. Lực lượng cứu hộ tìm thấy cả 4 Chị em vẫn còn sống.
40 ngày. Không người lớn. Không điện thoại. Không lương thực. Chỉ có một cô bé 13 tuổi và ý chí phải đưa các em trở về. Đến nay, câu chuyện ấy vẫn được xem là một trong những cuộc sinh tồn kỳ diệu nhất thế kỷ 21, khiến cả thế giới phải thán phục.
(Lữ Hành Việt Nam)