Mình thích bức ảnh này, lấy ở nhà người bạn. Một cuộc tương phùng lặng lẽ mà uy nghiêm giữa hai thực thể vượt thoát thời gian.
Tuế là nhánh cổ nhất còn tồn tại của Thực vật có hạt (Spermatophytes). Tổ tiên của chúng có mặt trước cả khủng long, và từng phủ xanh lục địa Pangaea. Cây tuế trong ảnh này chắc cũng đã vài trăm tuổi.
Và Thầy ngồi đó, vóc dáng gầy guộc, thanh mảnh trong vạt áo nâu sồng giản dị, ánh mắt nhìn về phía xa xăm như xuyên thấu qua vạn dặm hồng trần.
Nhìn Thầy lúc này không còn nhận ra:
"Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn"
Ở đó, bão giông của thời cuộc, những thị phi xáo động của nhân gian đều lùi lại phía sau, chỉ còn lại cái tịch tĩnh của bậc chân tu bên nhánh tiến hóa cổ xưa mang trong mình ký ức của hàng trăm triệu năm đại địa.
Hai cây cổ thụ. Một cây che bóng mát, một cây tỏa bóng từ bi, trí huệ và bất tử trong lòng người kính mộ.
Bóng tuế trăm năm, Thầy ngồi thiên cổ.
- Trần Phan (facebook)
“Ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn
Treo gót hài trên mái tóc vào thu
Ngồi đếm mộng đi qua từng đọt lá
Rủ mi dài trên bến cỏ sương khô
Vì lêu lổng mười năm trời nói mộng
Ôm tình già quên bẵng tuổi hoàng hôn
Một sớm nọ nghe chim rừng đổi giọng
Người thấy ta xô dạt bóng thiên thần
Đất đỏ thắm nên lòng người hớn hở
Đá chưa mòn sao lòng dạ trơ vơ
Thành phố nọ bởi sương mù nắng quái
Nên mười năm quên bẵng mộng giang hồ”