Đón hai bạn trẻ, nhìn qua là biết đang trong giai đoạn đắm say quên lối về. Lên xe là anh anh em em, tay trong tay, thủ thỉ ngọt lịm. Cũng không quan tâm lắm, cặp đôi nào yêu nhau mà chả vậy.

​Đang chăm chú xoay vô lăng bỗng giật mình, hàng ghế sau cãi nhau to tiếng. Không hiểu mạch điện chập chỗ nào mà đôi chim cu giờ biến thành hai con gà chọi đang vào sới. Làm lơ đến khi âm lượng nhiều khả năng vượt ngưỡng kiểm soát, mình quyết định tấp xe vào lề:

​Bớt nóng, bớt nóng các bạn trẻ ơi. Chú đã hạ máy lạnh xuống mức đóng băng nãy giờ rồi mà trong xe vẫn hầm hập thế này. Nếu được có chi thì nói chú nghe, biết đâu chú lại làm tổng đài tư vấn gỡ rối cho.

​Thế là hai cô cậu tranh nhau xả. Gà vịt quang quác hồi lâu cũng tóm tắt được chuyện thế này: Hai bạn từ Hà Nội vào Đà Nẵng du lịch hưởng tuần dập mật để đun sôi hương vị tình yêu, chuẩn bị tiến tới tuần trăng mật. Mọi thứ đều tuyệt vời, cho đến khi đụng tới chuyện...chi tiền.

​Đằng trai hầm hầm: vé máy bay, khách sạn hạng sang cháu lo tất tần tật. Thế mà đi chơi mấy ngày, từ ly cà phê đến cái bánh mì, cô ấy cứ ngồi im cười cười, xem việc cháu trả tiền ra là đương nhiên. Cháu không quan trọng chuyện tiền, nhưng yêu là phải có sự chia sẻ nó mới ý nghĩa. Lúc nãy cháu chỉ nhắc nhẹ nhàng để rút kinh nghiệm mà nó nhảy lên vậy đó.

​Đằng gái rưng rưng: anh ấy năn nỉ mãi cháu mới đi, bảo là em cứ chuẩn bị đồ đẹp làm công chúa bên bờ biển thôi, còn lại anh lo. Giờ có mấy đồng lẻ cũng nhắc đi nhắc lại, tính toán chi ly như thế thì ai mà chịu nổi...

Caption

​Mình nhẹ nhàng: Hai cháu yêu nhau lâu chưa? Tính chuyện về chung một nhà rồi chứ?

​Cả hai ngập ngừng, nhìn nhau gật đầu: chúng cháu cũng xác định rồi, đây là lần đầu đi chơi xa cùng nhau ạ.

​Mình cười: Thế thì ổn rồi, hiểu nhau rồi thì đừng vội vàng mà hỏng chuyện. Cháu trai này, giờ còn được cầm tiền, được quyền trả tiền thì cứ tận hưởng đi con. Chẳng bao lâu nữa đâu, lương về là phải nộp đủ, tiêu tiền mình làm ra mà phải xin phép, đi đâu ăn gì là nóc nhà quyết hết. Lúc đó có muốn về ngày xưa thân ái cũng khó lắm con ơi.

Còn cháu gái cứ lạt mềm buộc chặt cho chú. Ảnh thích share để cảm thấy được sẻ chia thì thỉnh thoảng cháu cứ chiều cho ảnh vui. Yên tâm đi, trước sau gì mấy cái khoản đó cũng quay lại túi mình thôi, chạy đi đâu cho thoát.

​Thấy hai đứa bắt đầu cười mím dịu mặt, mình bồi thêm:

Thôi, hai đứa xuống đi dạo rừng thông cho hạ hỏa đi. Chụp mấy kiểu ảnh kỷ niệm cho đẹp vào, cứ thong thả chú đợi bao lâu cũng đươc, coi như chú share tiền chờ cho hai đứa nghe.

​Một lát sau lên xe, hai con chim non lại ríu rít như chưa hề có cuộc cãi nhau. Kết thúc hành trình còn tip thêm một khoản vui vẻ kèm lời khen: tài xế Đà Nẵng dễ thương và tâm lý quá.

​Rứa thôi.