Thường thì các tác phẩm đắp cát ít hấp dẫn do chúng khá giống nhau.
Tuy nhiên những tác phẩm này thì khác. Chúng đẹp, hiện đại và đầy tính sáng tạo.
Dưới bàn tay của Calvin Seibert cát không còn là chất liệu mềm mục, dễ bể vụn: Các góc nhọn. Các mặt phẳng phẳng lì. Các bậc thang và những khoảng không gian hình học. Đây không phải là những lâu đài ma thuật thường thấy trên bãi biển, mà chúng giống như những tượng đài Brutalist thu nhỏ nhô lên từ bờ biển.
Điều khiến cho những tác phẩm này trở nên hấp dẫn là chúng thật... vô thường (impermanence). Chúng được xây dựng với độ chính xác giống như các cấu trúc bê tông, dù hiện tại có thể tạm thời chống lại gió và thủy triều nhưng các làm sóng biển đang kiên nhẫn chờ đợi ở phía sau.
Ở đây phản phất 1 sự tương phản một cách thơ mộng - những kiến trúc hoành tráng, vững chãi được làm từ vật liệu mỏng manh nhất. Kiến trúc như thiền định. Cát như tác phẩm điêu khắc.
Bằng chứng cho thấy ngay cả những cấu trúc nhìn thông có vẻ chắc chắn nhất cũng chỉ là 1 vẻ đẹp tạm thời phù du, trong thoáng chốc.